Môn Văn là 1 trong 3 môn thi bắt buộc trong kỳ thi THPT Quốc gia năm 2016, để làm tốt bài thi THPT Quốc gia môn Văn, thí sinh cần có những kỹ năng sau đây:
Nắm chắc công cụ
tiếng Việt: 2 phần
-
Phần 1 là Đọc- hiểu:
Đây không phải đơn thuần là tái hiện kiến thức, mà yêu cầu khá cao. Ở
câu này, thí sinh phải nắm cho chắc những công cụ tiếng Việt để soi chiếu nhận
dạng yêu cầu của câu hỏi. Những công cụ đó là: phong cách ngôn ngữ tiếng Việt;
các phương thức biểu đạt trong tiếng Việt; các biện pháp tu từ từ vựng, tu từ
cú pháp... Dạng câu hỏi thường là lấy một đoạn văn xuôi, hoặc một đoạn thơ bất
kỳ với các yêu cầu đa dạng. Ví dụ: xác định phương thức biểu đạt; phong cách
ngôn ngữ; xác định nội dung, ý nghĩa; các phép láy, điệp, ẩn dụ, hoán dụ, nhân
hóa,… để làm nổi bật ý nghĩa của vấn đề. Với câu này là 3 điểm, thí sinh cố
gắng nắm vững các công cụ tiếng Việt và phân tích kỹ văn bản để khỏi mất điểm.
-
Phần 2 là Làm văn:
Yêu cầu thực hiện 2 bài văn nghị luận xã hội và văn học. Đối với bài
văn nghị luận xã hội (3 điểm) chỉ xoay quanh vấn đề tư tưởng, đạo lý và hiện
tượng trong đời sống. Điều quan trọng là phải lập được dàn ý rõ ràng các khái
niệm, luận điểm, luận cứ. Phải biết đưa ra vài luận điểm phản đề (mặt trái của
vấn đề) để có cái nhìn đa chiều. Hãy nhớ một điều dù đề ra thế nào cũng luôn
định hướng giáo dục công dân. Vì vậy, phải phản xạ nếu đề ra một hiện tượng sai
trái là để phê phán và cuối cùng ta chọn lối sống đúng đắn. Hoặc đề ra một ý
kiến, một danh ngôn, một hiện tượng tốt là để ta ủng hộ, ngợi ca và cuối cùng
hướng đến sống tốt. Nên sưu tầm những câu văn hay có yếu tố gần như danh ngôn
trong các tác phẩm văn học, triết học, kinh tế, sách dạy làm người vận dụng vào
bài viết để có chiều sâu.
Chuẩn bị kỹ năng nghị
luận văn học
Thông thường về văn bản sử dụng cho bài nghị luận văn học phần lớn ở
chương trình 12, nhưng không loại trừ có cả tác phẩm của chương trình 11. Hai
chủ đề thường gặp trong đề thi là yêu nước anh hùng và hiện thực nhân đạo.
Ngoài ra còn một số tác phẩm về cảm hứng thế sự,…
Để làm tốt dạng bài này, học sinh phải chuẩn bị tốt kỹ năng. Chẳng hạn,
mọi nhận xét, đánh giá về tác phẩm chỉ thực sự có ý nghĩa khi xuất phát từ sự
hiểu đúng, hiểu sâu nó. Bài nghị luận văn học tối kỵ lối phát biểu ý kiến một
cách chung chung hoặc chỉ diễn xuôi (kể). Muốn bình hay trước tiên phải phân
tích đúng, giảng sâu. Giảng có nghĩa là khám phá, giảng giải nội dung, ý nghĩa
của tác phẩm, là giải thích, khẳng định nghĩa lý của văn bản. Nó có nhiệm vụ
chỉ ra các tầng lớp nội dung và chứng minh một cách thuyết phục rằng nội dung
ấy phải được thể hiện qua hình thức nghệ thuật ấy. Và hình thức nghệ thuật ấy
hợp lý, có tính độc đáo hơn cả trong việc thể hiện nội dung.
Một bài văn nghị luận hay thường có hệ thống luận điểm rõ ràng được kết
dính một cách tự nhiên, liền mạch, ý nọ gọi ý kia. Đòi hỏi hệ thống luận điểm
mạch lạc, màu sắc cá nhân của các nhận xét, đánh giá. Mặt khác, bài văn nghị
luận cũng yêu cầu tính cụ thể, thuyết phục của những luận cứ. Nếu cứ sa đà vào
dẫn chứng, phân tích cụ thể mà không nâng lên được tầm khái quát, không đúc kết
được thành các nhận định, bài văn sẽ nhạt tính tư tưởng, khó gây ấn tượng.
Để các ý rõ ràng, học sinh phải lập dàn ý nhanh, xây dựng các luận
điểm, luận cứ để triển khai và quy nạp về chủ đề của tác phẩm. Mặt khác, nếu cứ
nêu nhận định, ca ngợi hay phê phán một cách chung chung mà không qua các căn
cứ cụ thể, dẫn chứng sinh động thì bài văn cũng chẳng thuyết phục, dễ trở nên
sáo rỗng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét